Tác giả: Joshua Pham và Phạm Công Viên
Joshua Phạm:
Một đêm thơ - một ngày thơ thẩn
Trộn buồn vui vào đống bột mì
Đêm lên bếp làm vài ba món
Rồi bỏ vào chén bát thơ ta
Phạm Công Viên:
Joshua Phạm:
Một đêm thơ - một ngày thơ thẩn
Trộn buồn vui vào đống bột mì
Đêm lên bếp làm vài ba món
Rồi bỏ vào chén bát thơ ta
Phạm Công Viên:
có bánh mì- chung li tâm sự
chuyện buồn vui giữa chốn dương trần--
cùng dốc đổ vào trong chén đắng,..
chung li buồn, bánh hết, đời say...
Joshua Phạm:
Bánh anh nói là bánh sự sống
Chén anh nói là chén Chúa ban
Ta ăn bánh và cùng uống chén
Nhớ Chúa hoài trong trí không phai
...Vì tật ta Chúa gánh hết rồi
Tội lỗi ta Chúa cũng đã tha
Ta mỗi ngày sống trong yên nghĩ
Nơi tình Chúa thắm thiết bao la
Thập tự giá nơi Ngài chịu khổ
Là nơi ta bắt đầu cuộc đời
Nơi kết thúc là nơi khởi điểm
Để ta cùng vui sướng hoan ca
Bàn tiệc thánh là nơi yên nghĩ
Khi hiểu rằng Chúa quá yêu ta
Ngài cam chết để truyền sự sống
Và tình yêu khắp đất qua ... ta
Phạm Công Viên:
Em cũng nói đến chén và bánh
lời nói mang ẩn dụ đó anh
bánh chúa ban dùng chung chén đắng
thân thể cùng huyết Chúa tràn tuôn
...ta luôn nhớ khi xưa Ngài chết
thân thể ngài làm bánh ban ra
huyết Chúa Cha là nguồn nước sống
Huyết con trời cứu rỗi Nhân gian.
bánh bình an là chính Con ấy
Vì nhân gian đã phó thân mình
vì tình yêu nên Ngài phải chết
Chỉ vì tội lỗi loài người đó thôi.
Nhưng đâu phải Ngài chết là hết
Ngài sống lại rồi Nhân thế ơi!
Hãy đến với Chúa nhận nguồn sự sống
Cùng dùng chung bánh và chén Ngài
Joshua Phạm:
Một câu hỏi mà ta thường hỏi
Có khi nào ta quá xa Cha
Nên khi ta đến gần bàn tiệc
Xét xem mình đáng dự hay chăng?
Nhiều người nói xin hãy coi chừng
Nếu không thì mang vào rủa sả
Ăn bánh uống chén mà không ... sạch
Phước chưa thấy họa đã gần kề
Rồi một ngày Chúa đến với ta
Ngài phán rằng này Con Yêu Dấu
Sao con nghĩ một cách tầm thường
sao con nghĩ mình không xứng đáng?
Ta đã chết để con được chuộc
Ta đã gánh bệnh tật của con
Lằn đòn ấy Ta chịu vì ai?
Có phải vì Ta không xứng đáng?
Phải chăng vì Ta quá ô nhơ?
Phải chăng là Ta quá tội trọng?
Phải chăng vì Ta quá khiếp kinh?
Hay là Ta bỉ ổi con ơi?
Chợt bừng tĩnh sau những u mê
Trời bừng lên tia ấm dịu kỳ
Bởi vì ta mà Ngài chịu hết
Tất cả vì chính ta mà thôi
Ta ô nhơ, tội trọng và bỉ ổi
Ta kinh khiếp với chính cuộc đời mình
Ta đau đớn trong vũng lầy ô tội
Nên ta đây mới cần bánh, chén này
Bánh là nói đến sự thay thế
Chén là nói đến sự hy sinh
Chúa thay ta trên cây thập hình
Huyết tuôn trào vì cớ tội ta
Chúa xứng đáng nhưng Ngài vẫn chịu
Chịu đau đớn của kẻ tử hình
Trên thập tự Ngài không xứng đáng
Ấy là vì thay thế thân ta.
Ngày hôm nay ta thành xứng đáng
Bởi chính sự thay thế thân kia
Giống như là diễn viên đóng thế
Còn Giê-su đóng thật đinh kia.
Ta xứng đáng vì ta tin Chúa
Ta tin rằng Chúa chết thay ta
Ta tin rằng tội ta được xóa
Ta tin rằng lỗi mình được tha.
Vì được tha nên ta yêu Chúa
Yêu rất nhiều và yêu rất nhiều
Khi suy gẫm về tình yêu Chúa
Lòng ta vui ấm áp yêu thương
6h:46 PM
31/08/2011
Joshua Phạm
chuyện buồn vui giữa chốn dương trần--
cùng dốc đổ vào trong chén đắng,..
chung li buồn, bánh hết, đời say...
Joshua Phạm:
Bánh anh nói là bánh sự sống
Chén anh nói là chén Chúa ban
Ta ăn bánh và cùng uống chén
Nhớ Chúa hoài trong trí không phai
...Vì tật ta Chúa gánh hết rồi
Tội lỗi ta Chúa cũng đã tha
Ta mỗi ngày sống trong yên nghĩ
Nơi tình Chúa thắm thiết bao la
Thập tự giá nơi Ngài chịu khổ
Là nơi ta bắt đầu cuộc đời
Nơi kết thúc là nơi khởi điểm
Để ta cùng vui sướng hoan ca
Bàn tiệc thánh là nơi yên nghĩ
Khi hiểu rằng Chúa quá yêu ta
Ngài cam chết để truyền sự sống
Và tình yêu khắp đất qua ... ta
Phạm Công Viên:
Em cũng nói đến chén và bánh
lời nói mang ẩn dụ đó anh
bánh chúa ban dùng chung chén đắng
thân thể cùng huyết Chúa tràn tuôn
...ta luôn nhớ khi xưa Ngài chết
thân thể ngài làm bánh ban ra
huyết Chúa Cha là nguồn nước sống
Huyết con trời cứu rỗi Nhân gian.
bánh bình an là chính Con ấy
Vì nhân gian đã phó thân mình
vì tình yêu nên Ngài phải chết
Chỉ vì tội lỗi loài người đó thôi.
Nhưng đâu phải Ngài chết là hết
Ngài sống lại rồi Nhân thế ơi!
Hãy đến với Chúa nhận nguồn sự sống
Cùng dùng chung bánh và chén Ngài
Joshua Phạm:
Một câu hỏi mà ta thường hỏi
Có khi nào ta quá xa Cha
Nên khi ta đến gần bàn tiệc
Xét xem mình đáng dự hay chăng?
Nhiều người nói xin hãy coi chừng
Nếu không thì mang vào rủa sả
Ăn bánh uống chén mà không ... sạch
Phước chưa thấy họa đã gần kề
Rồi một ngày Chúa đến với ta
Ngài phán rằng này Con Yêu Dấu
Sao con nghĩ một cách tầm thường
sao con nghĩ mình không xứng đáng?
Ta đã chết để con được chuộc
Ta đã gánh bệnh tật của con
Lằn đòn ấy Ta chịu vì ai?
Có phải vì Ta không xứng đáng?
Phải chăng vì Ta quá ô nhơ?
Phải chăng là Ta quá tội trọng?
Phải chăng vì Ta quá khiếp kinh?
Hay là Ta bỉ ổi con ơi?
Chợt bừng tĩnh sau những u mê
Trời bừng lên tia ấm dịu kỳ
Bởi vì ta mà Ngài chịu hết
Tất cả vì chính ta mà thôi
Ta ô nhơ, tội trọng và bỉ ổi
Ta kinh khiếp với chính cuộc đời mình
Ta đau đớn trong vũng lầy ô tội
Nên ta đây mới cần bánh, chén này
Bánh là nói đến sự thay thế
Chén là nói đến sự hy sinh
Chúa thay ta trên cây thập hình
Huyết tuôn trào vì cớ tội ta
Chúa xứng đáng nhưng Ngài vẫn chịu
Chịu đau đớn của kẻ tử hình
Trên thập tự Ngài không xứng đáng
Ấy là vì thay thế thân ta.
Ngày hôm nay ta thành xứng đáng
Bởi chính sự thay thế thân kia
Giống như là diễn viên đóng thế
Còn Giê-su đóng thật đinh kia.
Ta xứng đáng vì ta tin Chúa
Ta tin rằng Chúa chết thay ta
Ta tin rằng tội ta được xóa
Ta tin rằng lỗi mình được tha.
Vì được tha nên ta yêu Chúa
Yêu rất nhiều và yêu rất nhiều
Khi suy gẫm về tình yêu Chúa
Lòng ta vui ấm áp yêu thương
6h:46 PM
31/08/2011
Joshua Phạm